Tèo Em – Phim không dành cho kẻ nghiêm túc

Vậy là một trong những bộ phim Việt được trông đợi nhất của năm 2013 – Tèo Em, cuối cùng cũng đã chính thức được trình làng đến hàng vạn khán giả. Ngay từ lúc thai nghén, Tèo Em đã khơi gợi không ít sự tò mò của công chúng khi đạo diễn Charlie Nguyễn quyết định thể nghiệm tác phẩm hài mới nhất của mình theo phong cách road trip comedy, một phong cách tuy phổ biến trong những bộ phim phương Tây nhưng hẵng còn xa lạ với khán giả Việt. Thế nhưng, những gì mà Tèo Em đã thể hiện lại vượt xa sự mong đợi mà người ta do dự đặt vào nó trước đó…

 

 
KỊCH BẢN HÀI HƯỚC


Dù đây là lần đầu tiên Việt hóa một phong cách hài hước đậm chất ngô nghê, ngang tàng, ngất ngưởng vốn có của những bộ phim giải trí đến từ Mỹ, Pháp, Ý… nhưng đội ngũ các nhà biên kịch của Tèo Em đã dựng nên một câu chuyện tự nhiên, sâu sắc và vô cùng sáng tạo. Chất sáng tạo trong nội dung được thể hiện rõ nhất ở sự liền mạch của các sự việc diễn ra suốt hành trình hơn trăm cây số từ Sài Gòn về Sa Đéc của hai anh em Tí và Tèo. Hàng loạt các tình huống gây cười và hoàn cảnh éo le nhẹ nhàng có, cao trào có, thâm thúy có, phóng đại có… được kết hợp đầy đủ và trọn vẹn, xuất hiện một cách vừa ngẫu nhiên vừa tự nhiên chứ không để người xem cảm thấy sống sượng như vài bộ phim hài “mì ăn liền” trước đây. Hay hơn nữa là ở chỗ những người viết kịch bản và dựng phim đã làm việc với nhau khá ăn ý khi các cảnh quay và tiểu truyện thay phiên nhau lướt qua màn ảnh nhưng mỗi trường đoạn đều để lại ấn tượng nhất định chứ không hề nhạt nhòa và chóng quên.
 
 

Một phần phải khen nữa dành cho kịch bản của Tèo Em chính là phần thoại. Phim không có nhiều nhân vật và chiếm gần hết ¾ phim đã là những màn đối thoại đầy nghịch lý giữa hai nhân vật chính là Tí và Tèo. Vì thế, lượng thoại dành cho hai nhân vật này từ đó cũng nhiều và phong phú hơn. Đặc biệt là nhân vật Tèo, vì là cây hài chính của phim nên lời thoại của Tèo được biên tập khá chu đáo nhằm kích thích sự hài hước tuôn trào trong mạch phim. Vì được dán mác 16+ nên thoại hài cũng như diễn xuất trong phim chia làm hai thái cực rõ rệt: hoặc hài nhí nhố thuần túy hoặc hài phô trương táo bạo. Điều này có thể không hay cho trẻ em hoặc các đối tượng quá trong sáng, nhưng lại là vị ngon cốt lõi dành cho khán giả ưa thích những tràng cười đỏ mặt của “món hài” vốn được thừa hưởng từ các tác phẩm trước đó như Long Ruồi hay Cưới Ngay Kẻo Lỡ. Tuy nhiên, các câu thoại trong phim cũng không quên cập nhật những vấn đề thời sự nóng bỏng của xã hội về giáo dục, kinh tế, lý lẽ sống… để tăng thêm tính sinh động và cổ vũ tinh thần xã hội hóa điện ảnh của các nhà làm phim.
 


DIỄN XUẤT HÓM HỈNH


Cũng như chính phỏng đoán của nhiều người trước khi bộ phim ra rạp, diễn xuất mang tính “linh hồn” của phim chính là sự hóa thân của Thái Hòa. Không còn đồng bóng như chị Hội hay phải giả gái nuột nà như trong Cưới Ngay Kẻo Lỡ, “át chủ bài” của đạo diễn Charlie Nguyễn lần này là một người đàn ông đích thực nhưng lại có vấn đề về tâm tưởng và suy nghĩ, nói nôm na bằng khẩu ngữ thì là bị dở hơi hoặc bị khùng khùng. Ban đầu, mạch phim hơi vồ vập, nếu ai đó không quen sẽ dễ có ác cảm với Tèo bởi cái sự quá… “điên khùng” của hắn. Thành ra, người dễ tính sẽ yêu cái sự hóm hỉnh dễ thương của hắn, kẻ nghiêm túc lại trở nên e dè và đứng về thái cực ghét bởi diễn xuất quá xuất thần và phô trương nhân vật của Thái Hòa. Tuy nhiên, càng về sau, khi phim bắt đầu có những chuyển biến cũng là lúc con người Tèo thay đổi dần dần, vẫn còn đó sự ngô nghê, lý lẽ nhưng bằng sự tiết chế có cảm xúc – một điều mà không phải người diễn viên nào cũng dễ dàng làm được, Thái Hòa đã đem đến chiều sâu nhiều hơn cho Tèo. Đỉnh điểm của bộ phim chính là giây phút nhân vật Tèo dù bị anh mình ghét bỏ, vẫn một mực yêu mến và sẵn sàng hy sinh bản thân để Tí được hạnh phúc. Trường đoạn đó là một trường đoạn khá nhân văn, nhưng lại được kịch bản hay của đoàn phim cùng với diễn xuất tốt của Thái Hòa kết hợp nhịp nhàng giữa bi và hài, khiến cảm xúc người xem buồn mà vui, vui mà buồn một cách khó tả. Từ đó, kẻ ghét trở nên mềm lòng mà yêu Tèo hơn, còn người yêu lại càng mến thương tâm hồn cao thượng ẩn sau tính cách hồn nhiên ấy.
 


Ngoài Thái Hòa, còn một cái tên nữa phải kể đến đó chính là Johnny Trí Nguyễn. Vô tình bị đặt vào tình thế phải lựa chọn giữa sự nghiệp và tình yêu, giữa tương lai và quá khứ rồi lại vướng vào liên tiếp một loạt rắc rối với đứa em trai chưa bao giờ thừa nhận, nhân vật Tí lần này là một nhân vật khá “đinh” cho Johnny Trí Nguyễn. Không còn phải lạnh lùng phô diễn các thế võ hay vũ khí đánh đấm như các bộ phim thời đầu, cũng không còn nét diễn nhạt nhòa, cứng nhắc trong Cưới Ngay Kẻo Lỡ, Tí Anh đòi hỏi ở Johnny Trí Nguyễn khả năng thể hiện tốt sự giằng xé giữa lý trí và tình cảm nhưng lại phải biểu lộ qua nỗi ức chế đến hài hước trong một cuộc hành trình bất đắc dĩ. Và anh đã làm khá tốt vai trò của mình trong phim. Chính vẻ ngoài điển trai, phong cách lịch lãm và sự lớ ngớ, ngây ngô đầy uất ức trước hàng tá trò “trời ơi đất hỡi” của chuyến đi định mệnh đó đã biến Tí Anh thành một hình ảnh đối lập hoàn toàn với Tèo Em, tạo nên điểm nhấn thú vị xuyên suốt bộ phim.


 
ĐỘI NGŨ HÙNG HẬU


Ngoài bộ đôi Johnny Trí Nguyễn – Thái Hòa xuất hiện chủ đạo trong phim thì dàn diễn viên phụ của phim cũng là một danh sách khá hoành tráng các cái tên như Ninh Dương Lan Ngọc, Phương Trinh, Yaya Trương Nhi, Ngọc Tưởng, Hữu Châu, Thân Thúy Hà, Nguyễn Hậu và sự xuất hiện trong vai trò khách mời của Đinh Ngọc Diệp, Tấn Hoàng và “đại gia trang sức” Hùng Cửu Long. Trong khi Tấn Hoàng và Đinh Ngọc Diệp dù xuất hiện trong những phân cảnh rất nhỏ nhưng để lại ấn tượng khá mạnh mẽ với khán giả bởi sự duyên dáng của mình thì cặp đôi thứ chính là Ninh Dương Lan Ngọc và Ngọc Tưởng lại có phần nhạt nhòa và thô ráp hơn trong diễn xuất so với kỳ vọng.

 


Có lẽ Tèo Em là một trong những bộ phim hài từng được đầu tư nhiều nhất của điện ảnh Việt Nam. Không chỉ gây chú ý bằng những tên tuổi được bảo chứng cho tiếng cười hay nội dung đột phá, mới lạ, Tèo Em còn làm người xem ngạc nhiên quá đỗi với cách dựng cảnh và ứng dụng kỹ xảo trong phim. Với hệ thống bối cảnh trải dài khắp các tỉnh miền Đông Nam Bộ và đồng bằng sông Cửu Long, chuyến hành trình trong Tèo Em vừa mang hơi thở hiện đại của nhịp sống Sài Gòn hối hả, lại vừa đậm nét dân dã hoang sơ của những cung đường liên tỉnh xanh mát.
 



Phần kỹ xảo trong phim ấn tượng nhất chính là phân đoạn hai anh em Tí và Tèo bị mắc kẹt và ngửa lên hạ xuống ở khu vực Cầu gãy Phước Hòa. Hiệu ứng hình ảnh được lồng ghép khá mượt và khớp với tình huống kịch bản đã thực sự tạo ra nhiều kịch tính và hồi hộp cho cảnh quay này. Đặc biệt hơn, khá khen cho đoàn làm phim khi đã đầu tư hẳn một con cá sấu thật vào trong cảnh quay vui nhộn nhưng cũng đầy xúc động ở gần cuối. Nhân vật đặc biệt này chân thực và sinh động đến nỗi làm cho khán giả nhiều phen hoài nghi vì không biết đâu là giả đâu là thật ở tình tiết cao trào đó.
 


Tóm lại, Tèo Em là một bộ phim hài mà ở đó, mọi tiếng cười phát ra đều mang một vẻ khác nhau. Ban đầu là tiếng cười nhẹ nhàng vì sự vui nhộn. Càng về sau tiếng cười càng mãnh liệt và giòn giã bởi sự thực tế, táo bạo. Và cuối cùng, tiếng cười phát ra cùng những suy ngẫm sâu sắc về tình anh em gắn bó, tình cảm gia đình thiêng liêng, những trăn trở mang hơi thở thời đại về tình yêu và sự nghiệp… Sự ấm áp tỏa ra từ những niềm vui mà Tèo Em mang đến chắc chắn sẽ là món quà Giáng Sinh ý nghĩa dành tặng cho khán giả trong những ngày cuối năm này.


HỮU LỘC

Bình luận

Có thể bạn quan tâm